- Dạ, ba ngàn. – Đứa nhóc lanh lẹ đáp.
- Ừ, đúng rồi. Tính tiền lẹ ghê ha. – Tôi phì cười máy chạy bộ nhập khẩu và tiếp tục. – Vậy giờ con có chín ngàn, con mua bánh hết tám ngàn, còn lại mấy ngàn?
Thằng bé không đáp. Tôi nhìn mắt nó là biết ngay máy tập chạy bộ đa năng lại mất tập trung. Tôi gõ nhẹ vai nó và lập lại câu hỏi. Thằng nhóc chưa kịp trả lời thì em chợt xen vô:
- Mệt quá, một ngàn mua được gì mà lấy làm chi! Thôi đi chỗ khác chơi đi.
Tôi và nhóc đó tròn mắt nhìn em. Nhóc ta nơi bán máy chạy bộ bật cười gật đầu tâm đắc rồi chạy mất tiêu. Tôi níu lại không kịp, đành quay sang em mỉm cười méo mó.

Lấy cái cụ thể mà diễn đạt về trừu tượng, lấy nỗi thực tế mà áp đặt cho mộng mơ… dù thế nào cũng thật là khập khiễng, so le…



Và một lần khác, vào ngày chủ nhật, tôi cùng hắn dắt nhóm lớp mình ra công viên chơi. Mặc dù cái thời tôi theo sát em, nhận máy tập chạy bộ giá bao nhiêu lãnh trách nhiệm giúp em hòa nhập đã qua, nhưng mãi về sau tôi vẫn hay thường chú ý đến em hơn. Tim người nhỏ hẹp, chẳng thể nào không thiên vị riêng ai. Tôi ngồi cạnh em nghỉ chân trên ghế đá, nhìn nên mua máy chạy bộ hãng nào bóng nắng dài trải khắp mọi nơi. Tôi chỉ tay mỉm cười lên tiếng:

- Giá mà lúc nào cũng được gắn bó như địa chỉ bán máy chạy bộ bóng với hình cùng kẻ ta thương.
Em cười nhàn nhạt, mông lung đáp lời:
- Bóng với hình vốn chẳng sâu đậm bao nhiêu. Mỗi khi hướng dẫn sử dụng máy chạy bộ điện nắng tắt, đêm về là bóng biến đi mất dạng…
Tôi sững sờ nhìn em, cười gượng. Ánh mắt em lặng lẽ ngắm xa xa. Tôi ngồi xích lại, khẽ khàng chạm vào mấy ngón tay em, và nhận ra… chúng vẫn còn rất lạnh...



Có lẽ nào khi gặp trắc trở lại bỏ nhau…

Rồi năm tư trôi qua, tôi tốt nghiệp ra trường. Chia tay các em nơi mái ấm, tôi thôi làm tình nguyện. Ngày tôi ra bến xe về quê, bác quản lý mua máy chạy bộ ở Hà Nội chỗ em gọi điện bảo rằng em muốn được đến để tiễn tôi đi. Tôi vui mừng xác nhận máy chạy bộ điện bán online https://thethaotaiphat.com.vn/may-chay-bo-dien/c17.html và ngồi lại đợi chờ. Lúc ấy em mười sáu tuổi, còn tôi hăm hai. Đời còn rất dài, nhưng tôi vẫn muốn hứa hẹn vài điều về tương lai. Em đến. Tôi mỉm cười vẫy gọi. Em vội vàng hỏi:

- Bao giờ xe rời bến?
- Khoảng mười lăm phút nữa. – Tôi đáp. – May mà em đến kịp.
- Anh đi rồi… nên em muốn trả lại anh… – Em rút mua máy chạy bộ điện ở đâu trong túi ra chiếc khăn tay.
- Cái này đâu phải của anh? – Tôi nhìn miếng vải xanh tròn mắt.
- Nhưng chỉ thêu trên này là của anh. – Em chìa ra cho tôi coi.